Tên huý là Lý Công Uẩn 李公蘊;974 –1028) là vị Hoàng đế đầu tiên của nhà Hậu Lý trong Lịch sử Việt Nam, trị vì từ năm 1009 đến khi qua đời năm 1028. Dưới triều nhà Tiền Lê, ông làm quan đến chức Điện Tiền Chỉ Huy Sứ, là một chức quan võ chỉ huy quân đội bảo vệ kinh đô. Ông được Đào Cam Mộc và Sư Vạn Hạnh tôn làm vua sau khi vua Lê Long Đĩnh qua đời. Dưới triều ông, triều đình trung ương được củng cố, các thế lực phiến quân bị đánh tan, kinh đô được dời từ Hoa Lư về thành Đại La vào tháng 7 năm Thuận Thiên thứ nhất (1010), và thành này được đổi tên thành Thăng Long. (Theo Wikipedia tiếng Việt )
Miếu hiệu : Thái Tổ . Thụy hiệu : Thần Vũ Hoàng đế.
Trong “Huyền Sử Thiên Đô” Lý Công Uẩn sau thời gian bảy nổi ba chìm, đã trở thành chính khách từng trải với những trăn trở cho thời thế của đất nước, muốn đất nước thoát khỏi sự rối ren, trì trệ về kinh tế, chính trị, đang bị hiểu lệch sang sự tranh giành về quyền lợi, quyền lực. Đứng trước hoàn cảnh nước nhà lúc bấy giờ, Lý Công Uẩn cho rằng: Thành Hoa Lư lẻ loi không còn phù hợp với Đại Cồ Việt đang lớn mạnh về mọi mặt.
Chỉ có thể dời đô ra khỏi thành Hoa Lư mới phát triển được đất nước. Sau khi lên làm vua, Lý Công Uẩn đã ban hành Chiếu dời đô, và chọn Đại La thành kinh đô.
Với tài năng và phẩm chất của mình, Lý Công Uẩn đã điều hành được việc triều chính khi vua Lê Long Đĩnh bị trúng độc, nằm liệt giường. Lúc bấy giờ, ông đã suy nghĩ rất nhiều về vận mệnh của đất nước và quyết định dời đô được xem như một quyết định táo bạo trong lịch sử nước nhà. Chiếu dời đô ban hành đã làm xoay chuyển một triều đại. Năm 1010, đoàn thuyền thiên đô của Lý Công Uẩn vừa cập bến thì vùng trời Đại La bay lên một đám mây rực rỡ, mang hình dáng một con rồng, như trời đất cũng đồng tính với quyết định của ông.Lý Công Uẩn liền đổi tên Đại La thành Thăng Long. Lý Công Uẩn lên ngôi năm 1009, lấy niên hiệu là Thuận Thiên (sau có thuỵ hiệu là Lý Thái Tổ).
Quyết định dời đô sáng suốt nhưng cũng đầy hi sinh và nước mắt của Lý Công Uẩn, đã tạo nên một nền tảng vững chắc cho triều đại nhà Lý kéo dài 216 năm (1010 – 1225), xây dựng nên nước Đại Việt hưng thịnh nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam.